Vô định.

14.7.2019

Khoảng 5 giờ chiều.

Một cái cửa cuốn của cửa hàng nhà mình vừa bị đóng. Khung cảnh không còn rộng lớn như mọi khi. Một cánh cửa đóng lại thì một cách cửa khác sẽ mở ra. Hay là chúng sẽ đóng lại mãi mãi.

Lần đầu mình viết lại suy nghĩ của bản thân ra giấy. Nó có rối bời như nét chữ của mình không?

Quyển lịch ngày càng mỏng đi. Nghìa là năm nay sắp đi qua rồi nhỉ. Mới tháng bảy thôi mà. Hay là mình sợ thời gian sẽ trôi nhanh.

Quyển sách nhàu nát mình mới đọc lại yên vị một góc trên bàn. Ngỡ như là mình vừa mới đọc nó ngày hôm qua vậy. Thế mà ngót ngét đã hai năm rồi. Không biết quyển sách này sẽ tồn tại bao lâu nhỉ. Ai mà biết được. Nhưng mình tin nó sẽ tốt hơn chút nếu ở trong tay một chủ nhân có trách nhiệm hơn.

Cái trần nhà đá thạch cao này. Sao mà nó thấp thế nhỉ. Đối với mình cáu trần nhà cao lớn ngày xưa như một cái bầu trời mênh mông rộng lớn vậy. Giờ cái bầu trời ấy thu bé lại bằng cái vung trong truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà ngày xưa mình được học. Con người lớn rồi. Tâm hồn cũng thu bé lại bằng con ếch thôi. Thế giới quanh ta bỗng chốc biến thành cái giếng nhỏ bé.

Mình vừa quên mất điều quan trọng nhất mà mình định viết rồi. Mà có sao đâu nhỉ. Có phải lúc nào mình cũng rảnh rỗi và trầm tư để viết được như thế này. Nhưng mà mình vẫn phải nhớ : tối lập kế hoạch tuần sau, luyện viết, làm bài tập toán,… Điều quan trọng là sáng mai thức dậy. Mình vẫn ở đây, thân hình vẫn gầy nhom, vẫn ương bướng ngu xuẩn, vẫn là con người của hôm nay. Mình không muốn sống một cuộc sống như này chút nào. Mình từng thay đổi, đang thay đổi và cố gắng để thay đổi. Có lúc mọi thứ tốt hơn. Có lúc thì nó tệ đi. Biết bao giờ mình mới thoả mãn đây. Biết bao giờ mình mới hạnh phúc đây. Nhưng mà mình đang trông chờ cái gì cơ chứ. Đang cố gắng làm cái gì kia chứ. Cứ thật thoải mái và tự nhiên thôi. Đừng mong chờ. Đừng hi vọng. Đừng sợ hãi. Hãy là chính mình thôi.

Hoàng

Lương Hữu Hoàng.

Advertisements

Mưa.

“ Và cơn mưa chiều qua chiều qua chờ ai…

Cuốn theo em bỏ rơi…”

Hồi bé tôi từng mong là những mưa hãy đến đây. Thả vào hồn tôi những sung sướng miên man. Cuốn tôi theo những con gió tươi mát. Và khi đó tôi nhớ là mình từng ước rằng mưa hãy lâu hơn chút nữa. Lâu hơn một chút nữa có được không.

Người ta cảm nhận cơn mưa ra sao. Tôi không biết. Nhưng âm thanh đó, hương vị đó. Nó có gì đó rất quen thuộc. Lại làm gợi cho tôi một thứ gì đó rất xa xăm. Như là tôi đã quên lãng một thứ gì vậy.

Nhìn để thấy hình thù của mưa. Nghe để hoà chung cùng âm hưởng của mưa. Ngửi để thấy mùi hương đặc chưng của mưa. Nó có gì đó rất thanh khiết, trong sạch. Nhưng mà hồn ta thì lại không cảm được mưa. Mưa đến thả vào lòng ta những hi vọng, gieo cho ta những thương nhớ. Nhưng mưa vẫn vậy. Vẫn luôn là mưa. Và cứ trôi đi chả còn lại gì.

Mưa lúc to lúc nhỏ, lúc ngắn lúc dài. Lúc cuồn cuồn dữ dội. Lúc nhẹ nhàng bình lặng. Khi mưa thì bầu trời bị che khuất bởi những đám mây đen. Nó làm người ta cảm giác được một điều gì đó u tối. Cũng có cơn mưa mà không thấy một đám mây đen nào. Nhưng nó rất hiểm khi tới. Và ra đi cũng rất nhanh. Cơn mưa đó lấp loé ánh sáng cuộc đời ta. Và sau nó thì ánh sáng toả hào quang rực rỡ. Trong cuộc đời ta có bao cơn mưa như vậy. Tự hỏi ta có níu được không?

Dự định tương lai.

Viết ra đây để nhớ. Không sau này không làm được còn có thể rút kinh nghiệm.

1. Thi đại học

Mình từng ước mơ làm khá nhiều nghề. Từ bé tới lớn. Qua mỗi thời kì, độ tuổi thì những ước mơ ấy lại trưởng thành hơn và rõ ràng hơn. Mình còn có thời gian từng nghĩ là sẽ không thi đại học và trở thành một người tự học. Nhưng mình chưa đủ can đảm và giỏi giang để làm vậy. Thế nên là cứ thi thôi. Đến đâu thì đến. Nhưng vẫn phải cố gắng hết sức. Các cụ có câu là : ” Nói trước bước không qua”. Mình không biết trong lần này của mình câu nói ấy có linh không. Nhưng mình cứ phải nói trước ra đã. Không sau này lại quên. Lỡ có làm không được thì cũng không tiếc. Mục tiêu : ” Đại học Ngoại Ngữ”.

2. Học tiếng Anh.

Đây là việc bắt buộc mình phải pàm để thực hiện mục 1. Tất nhiên không phải chỉ học tiếng Anh để thi đại học. Mình học tiếng Anh còn để mở rộng kiến thức xã hội và tăng cơ hôi cho bản thân.

Mình đã từng học tiếng Anh ở nhiều lớp học thêm, ở trường và tự học nữa. Nhưng mình vẫn thích tự học nhất. Sau đây là kế hoạch học tiếng anh của mình trong thời gian tới :

– Đọc sách song ngữ.

– Học thuộc cách phát âm 45 âm tiết trong tiếng Anh.

– Xem phim để cải thiện kỹ năng nghe.

– Tập đọc manga bằng tiếng Anh.

– Làm bài tập và hoàn thành mục tiêu mỗi ngày trên doulingo.

Nhiêu đây thôi cũng khá nhiều ha. Những mình sẽ phải phân bố thời gian cho các hoạt động này hợp lí để tránh nhàm chán và hiệu quả.

3. Đọc sách.

Mình là một con mọt sách. Có thể nói vậy vì số lượng sách trên tủ của mình. Tuy nó không nhiều quá đáng. Nhưng nó khá đa dạng và đáng mơ ước đó. Vì vậy nên đọc sách là một việc không thể thiếu trong những dự định tương lai. Mà trong thời gian tới mình sẽ quyết định không mua thêm sách nữa. Phần là vì trong tủ dách còn nhiều cuốn để mốc chưa đọc. Phần là vì mình muốn đọc lại những quyển sách mình đã đọc mà thấy hay. Vì đọc một lần chưa thể tiếp thu được hết tinh tuý của cuốn sách. Nên mình sẽ đọc lại. Hầu hết là tiểu thuyết thôi. Vì mình còn phải đọc sách song ngữ với tài liệu học tập nữa. Nên mình sẽ phải bái bai self-help trong thời gian dài sắp tới.

4. Viết.

Mình rất mừng là dạo gần đây mình dành nhiều thời gian để luyện tập khả năng viết lách. Nói thì thế đấy nhưng nó là cả một quá trình khó khăn. Viết là một trong những sở thích của mình. Ngoại trừ đọc sách và chơ game ra. Thì viết giống như là một liều thuốc tinh thần vậy. Vì khi viết mình giống như một người nghệ sĩ. Mình có sân khấu riêng để thể hiện những phẩm chất tốt đẹp trong con người mình. Mình không chắc là sau này mình có theo nghiệp viết không. Nhưng mình chắn chắn mình phải viết được một quyển sách trước khi chết. Nên là mình sẽ tiếp tục phát triển kỹ năng này. Vậy thì mình sẽ phải làm gì nhỉ. Mình từng viết truyện dài. Nhưng công việc đó khá mất thời gian và công sức. Và thêm nữa là mình không đủ công cụ để thực hiện nó. Nói vậy chứ nhà mình cũng có máy tính. Nhưng nó khá lag và mình hơi lười khi sử dụng nó. Mà nếu viết trên điện thoại thì càng mất thời gian chỉnh sửa. Vậy mình sẽ chỉ viết blog, truyện ngắn và thỉnh thoảng review sách thôi.

5. Sống thực tế hơn.

Mình là một con người có tư duy và nhận thực khá thực tế. Nhưng cách sống của mình thì ngược lại. Mình dành thời gian để chơi game và sử dụng mạng xã hội nhiều hơn là để học hỏi, giao tiếp và trò chuyện cùng những người xung quanh. Thế nên là nhiều lúc mình suy nghĩ khá tiêu cực. Thì cách giải quyết rất đơn giản. Hãy để bản thân kết nối với thế giới quanh. Thế thì cuộc sống của mình sẽ tốt lên thôi.

6. Đạt 1000 fan trên spoon.

Hiện tại mình đã được 62 fan sau gần hai tuần live. Mình không biết mình có bao giờ đạt tới con số này không nhưng đó cũng là một mục tiêu để mình cố gắng phấn đấu và thay đổi bản thân.

7. Thành lập một channel youtobe của riêng mình.

Đây là một trong những dự định mà mình đã nung nấu từ lâu. Và mình cũng biết cách để bắt đầu. Nhưng mình vẫn chưa đủ tự tin và đủ công cụ. Mà chờ đến lúc đó thì cũng chẳng biết bao giờ là thời điểm thích hợp. Nên cứ làm thôi. Mình sẽ làm booktub hoặc video music. Vì máy tính nên mình không thể làm cái thứ hai được nên mình sẽ chọn cái thứ nhất thôi.

8. Tập thể dục

Cái này thì không cần nói quá nhiều. Chỉ chạy bộ và tập thể dục nhẹ vào buổi sáng thôi. Nhưng mình sẽ cố làm đều đặn.

9. Quản lí thời gian.

Cái này chắc là cái quan trọng nhất. Vì không làm được cái này thì những cái ở trên coi như vứt hết. Nên mình để dự định này ở mục cuối cùng. Điều này thực hiện cũng không phải là khó. Nói chung là tất cả những dự định mình làm. Mình đều hình dung ra kế hoạch, cách thực hiện và kế hoạch đó diễn ra nhưn thế nào. Quan trọng là có làm hay không. Việc này cũng vậy. Mình sẽ lập thời gian biểu cho ngày, tuần và tháng. Và thực hiện đều đặn và thay đổi sao cho hợp lí. Mà làm cái này thì lý tưởng nhất là dùng bullet journal.

Đến đây là hết rồi đó. Mong là mình có thể làm được hết tất cả những dự định này trong tương lai.

Gửi tôi của tương lai.

Thân.

Chuyện loài lạc đà.

Ở một sa mạc nọ. Trên một biển cát mênh mông. Nắng vàng rực rỡ chiếu lên mặt cát. Lạc đà là một loại thú cưỡi phổ biến mà thương lái thường dùng để di chuyển. Bởi trong cái khắc nghiệt của thời tiết nơi đây, không loài vật có thể phù hợp hơn lạc đà. Một ngày nọ, ngựa được con người cho đi theo lạc đà để vận chuyển hàng hoá. Sau vài ngày trên sa mạc, số lượng ngựa chết đã gần một nửa mà lạc đà vẫn điềm nhiên không mất một mống nào. Thấy vậy, một chú ngựa lân la tới hỏi chuyện một ông lạc đà già:

 Ông à ! Loài lạc đà ngàn năm nay đã đi trên cái sa mạc này. Sao các ông có thể khoẻ đến vậy?

Ông ta cười to:

 Bọn ta đâu có khoẻ gì đâu. Chỉ đơn giản là bọn ta có cách riêng để sống sót ở đây.

Ngựa con nhìn ông với sự tò mò dâng lên trong đáy mắt, vẻ hân hoan:

 Vậy bí quyết của ông là gì thế?

Lão lạc đà nói với một niềm kiêu hãnh:

 Đặc thù cơ thề và sự bền bỉ giúp ta có thể tồn tại ở nơi đây.

Ngựa con biết mỗi loài vật đều được tạo hóa ban cho những đặc điểm riêng để thích nghi với những môi trường sống riêng. Một chút chấp nhận, cậu bé nheo nheo mắt, vui vẻ cảm thán:

 Trời nắng quá ông nhỉ !
 Ừ trời nắng thật.
 Ở đây ngày nào cũng nắng như vậy sao ông?
 , ở đây ngày nào cũng nắng như vậy. 

Lão lạc đà già vẫn điềm tĩnh đáp lời đứa trẻ không chịu yên. Ngựa con hơi chút bất mãn:

  đây toàn cát là cát.

Lạc đà chậm rãi:

 Ừ đúng rồi, ở đây toàn cát. Nhưng thỉnh thoảng ta vẫn có thể gặp ốc đảo. – Lạc đà không phản đối chú ngựa, nhưng khi ông nói cho cậu bé biết về sa mạc, tình yêu dành cho chốn gần như khắc nghiệt nhất trong đất trời lại ánh lên trong mắt ông. Ngựa con thấy có vẻ kì lạ:
 Ông từng thấy cánh đồng chưa?
 Chưa, từ bé ta đã được sinh ra ở sa mạc.
 Ông từng thấy mưa chưa?
 Ở sa mạc thì làm gì có mưa.
 Ông từng thấy biển chưa?
 Ở đây thấy một ốc đảo còn khó nữa là.

Ngựa con thấy lão già này sao kì quặc, gì cũng chưa thấy, mà dường như  chẳng chịu thấy, không chút vẻ hào hứng, tò mò nào mà cứ đều giọng đáp. Cậu bé tốt bụng quan tâm:

 Trên con đường dài như vậy, chở những thứ nặng như vậy, sựvật cứ y nguyên như vậy, ông không thấy cuộc đời mình nhàm chán sao? Ông không muốn thoát khỏi đây  tìm những thứ mới lạ sao?

Ông già cười cười, thấu hiểu cậu bé hiếu động thích vẫy vùng trời cao, chỉ nhẹ nhàng bảo:

 Vậy sao? Có lẽ những thứ  cả đời này ta tìm kiếm vẫn luôn ở đây rồi.

Ngựa con lại hiếu kì:

 Ti sao thế ông?

Lão lạc đà đáp bằng vẻ điềm tĩnh  đây vốn dĩ là qui luật hiển nhiên, nhưng mắt ông nhắm lại, điệu cười dịu dàng không giấu nổi niềm tự hào:

 Vì ta đã quen với ánh nắng vàng rực rỡ nơi đây, đã quen với những cơn gió thổi cát bay mịt mù, đã quen với cái gánh nặng mà con người giao cho ta. – lão hơi xúc động  Và có lẽ, ta sinh ra để làm việc này.

Nhưng đứa nhóc vốn hiếu thắng, hăm hở khoe những nơi mình đã đặt chân đến trong lòng mẹ thiên nhiên rộng lớn với lão lạc đà:

 Tại sao ông không giống bọn cháu? Loài ngựa bọn cháu đi rấtnhanh, chạy rất khoẻ để thấy được bình minh nơi biển cả, để thấy được nhật nguyệt nơi núi cao, đ thấy được bông lúa vàngdưới đồng bằng hay ngọn cỏ xanh trên cao nguyên và đ nhìn thấy cả những hạt tuyết trắng muốt chốn băng hàn. – cậu bé quả quyết  Đấy chẳng phải sẽ tuyệt vời hơn thay vì cứ phải chầm chậm, đi giữa mênh mông của con đường không có đích này?
 Thế cháu có thể kể cho ông về một trong những nơi trên không?

Lão già không cố tình vặn vẹo, nhưng sự dịu dàng của ông lại làm cậu bé lúng túng:

 Cháu…

Lạc đà kiên nhẫn:

 Sao thế?

Ngựa con ấp úng:

 Cháu đi nhanh quá, nhiều s vật không thể ghi nhớ một cách rõ ràng được.

Lão lạc đà già bật cười, ngộ ra sự sắp đặt của tạo hóa:

 Ta hiểu vì sao mà loài ngựa không thể đi trên sa mạc như loài lạc đà rồi đấy.

Ngựa con khép nép, thỏ thẻ:

 Tại sao hở ông?

Lão nhìn cậu bé cảm thông, bảo:

 Bởi vì loài ngựa không thể chịu được sự nhàm chán nơi đây.

Ngựa con vẻ không cam chịu, vùng vằng:

 Chứ ông không thấy vậy sao?

Lạc đà lắc đầu:

 Đương nhiên  không rồi. Vì ta đã vốn quen đi chậm. Đi chậm để ngắm nhìn mọi thứ xung quanh.

Chú ngựa hiếu kì chạy mấy vòng, đầu ngay ngang ngay dọc, nhưng rồi dừng lại ngao ngán:

 Sa mạc có gì mà ngắm chứ ông?

Lão lạc đà già đứa ánh nhìn khắp nơi, đáy mắt ông lấp lánh tình yêu:

 Thật sao cháu ! Có vẻ cháu lại vội vã quá rồi đấy. Nếu cháu quan sát kĩ, sẽ có rất nhiều sinh vật nhỏ bé  bình thường không để ý, ta sẽ không nhìn ra. Còn có cả những tảng đá khổng lồ. Thỉnh thoảng chúng sẽ xuất hiện và mỗi lần như thế lại mang những đặc trưng khác nhau. Rồi những loài chim sa mạc. Chúng tô điểm thêm chút gì đó cho nơi đây.

Ngựa con hơi chau mày, nghiêng đầu nhún vai:

 Nhưng cháu vẫn thấy nơi này thật nhàm chán.

Lão cười không tin, biết ngựa con chỉ là cố chấp một tí:

 Thiệt sao?

Chú vẫn bướng bĩnh:

 Sao ông lại hỏi cháu?

Lạc đà bình tĩnh:

 Vì ta không biết.
 Tại sao ông không biết? – Ngựa con thắc mắc thật sự.

Lão lạc đà nhắm mắt lại, lắng nghe âm thanh trong lòng:

 Vì với ta cái sa mạc này là cả vũ trụ (“Không gia đình”).

Ngựa con cúi đầu, buồn bả nói:

 Vậy hả ông. Nhưng có lẽ cháu không thuộc về nơi đây.

Lạc đà trầm ngâm rồi âu yếm nói với ngựa con:

 Thế thì cháu hãy đi tìm nơi mà cháu thực sự muốn đến đi. Cháu đừng mãi ở lại nơi mình không thuộc về.

Ngựa con bối rối hỏi:

 Tìm ở đâu đây ông? Cháu không biết phải làm thế nào nữa.

Lão trìu mến nhìn cậu bé, ôn tồn khuyên nhủ::

 Cháu cứ từ từ mà đi. Đến lúc nào đó cháu sẽ tìm thấy nơi cháu cần tìm, nơi bản thân cháu tự khắc biết rằng nó thuộc về.

Dù ta có đang ở đâu, đang dừng lại, đi nhanh hay đi chậm, lùi lại hay bước tiếp, con đường trải đầy hoa hồng hay đầy ắp chông gai, thì cuộc sống vẫn luôn không phải lúc nào cũng thú vị, cũng tràn ngập niềm vui, cũng tràn đầy năng lượng. Quan trọng là có thế nào, ta cũng phải tìm ra nơi bình yên nhất trong trái tim mình.

Phương Trang-Hữu Hoàng.

22/5/2019.

Học cách quan sát mọi thứ xung quanh.


“Đây là thời đại nào rồi?”-Vào một buổi sáng thức giấc tôi tự hỏi bản thân mình. À thì thời đại công nghệ số, dăm ba cái từ nông thôn mới rồi lại tới bốn chấm không các kiểu con đà điểu. Nói chung là mọi thứ cứ thay đổi vèo vèo một cách chóng mặt.

Vậy cái điều mà tôi vừa nói trên có gì liên quan ở đây? Thật ra là có đấy. Nếu bạn là một trong những member của thế hệ x, y, z,… gì gì đó. Tức cái thế hệ được tiếp cận với công nghệ hiện đại từ sớm. Thì bạn có thể lờ mờ hiểu tôi đang muốn nói về cái gì.

Thời đại mà chúng ta đang sống đang thay đổi một cách chóng mặt. Nếu bạn cầm một quyển sách lịch sử lên. Và gọi tên các thời kì của xã hội loài người. Thì có ba cái tên quen thuộc mà ai cũng biết : Đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Nghe có vẻ hơi kì đúng không. Nhưng những định nghĩa này miêu tả rất đúng xã hội của con người thủa sơ khai. Trở lại khoảng vài triệu năm trước, khi mà con người vẫn là những con vượn ngày ngày leo chèo và kiếm ăn một cách khó khăn. Rồi đến một ngày, khi mà thiên nhiên trở nên khắc nghiệt hơn. Những chú vượn của chúng ta buộc phải học cách thích nghi để có thể tiếp tục tồn tại. Thế nên là thời kì đồ đá bắt đầu. Từ những viên đá to lớn gồ ghề. Tổ tiên của chúng ta phải học cách cải tiến nó sao cho phù hợp với mình. Và qua nhiều lần cải tiến như vậy. Trí khôn của người vượn ngày được cải tiến hơn. Ông cha ta bắt đầu tiến hoá thành chúng ta và thực hiện cuộc di cư vĩ đại nhất lịch sử nhân loại. Công cụ lao động xuất hiện thì thức ăn nhiều hơn. Con người sinh sôi nhanh hơn trước cái khắc nghiệt của thiên nhiên. Xã hội nguyên thuỷ của loài người hình thành là điều tất yếu phải xảy ra…

Nói dai nói dài nói mãi về lịch sử vậy rồi thì đến giờ chắc cũng đủ rồi ha. Túm lại là tui sẽ tóm tắt đại khái thế này. Thế giới này vận hành theo hai nguyên tắc cơ bản : “Cung” và “Cầu”. Từ xưa tới nay thời nào cũng vậy. Có cầu thì mới có cung. Cung nhiều thì cầu nhiều. Cung ít thì cầu ít. Mà cái cung cầu cũng tiến hoá để phục vụ con người qua từng thời kì. Qua mỗi thời kì thì nhu cầu của con người cũng ngày một lớn lên. Điều này đòi hỏi nguồn cung cấp thoả mãn nhu cầu của con người cũng ngày một lớn. Nên phải cải tiến, cải tiến hoài, cải tiến mãi, cải tiến riết,… Cải tiến đến khi nào mà công cụ có thể đủ để thoả mãn nhu cầu của con người.

” Hiện đại quá thì lợi bất cập hại”

Tôi từng nghe câu nói này ở đâu đó nhưng chẳng thể nhớ nổi. Nhưng hãy thử ngẫm nghĩ về câu nói này một chút xem. Hiện đại thì lấy đâu ra hại mà hại. Thấy toàn tiện à. Nếu mà bạn quay trở lại thập niên chín mươi thế kỉ trước ở nơi tôi sống. Thử tưởng tưởng theo tôi một chút nhé. Bạn sẽ sống ở một nơi không đèn, không điện, không smart phone, không TV, không mxh,… Và quanh năm xuất tháng thì lâu lắm mới có một chiếc xe tải ghé qua cái làng nhỏ bé của bạn. Bạn sẽ chỉ nhìn thấy những sự vật nhỏ bé đã bị che khuất bởi những dãy núi to lớn. Và khi bạn ngước nhìn lên bầu trời :” Đối với tôi bầu trời này, ngôi sao sáng kia, mặt trời rực rỡ ấy, mặt trăng thanh mát đó,… hay tất cả những thứ gì xung quanh tôi là cả vũ trụ.” Nhưng hiện tại thì không vậy. Đối với tôi vụ trụ là : smart phone, game online, mạng xã hội,… tùm lum.

Có một điều rõ ràng mà chúng ta phải nhận thức lại từ bản thân mỗi người. Rằng rõ ràng là công nghệ là một công cụ để giúp đỡ con người kết nối với nhau, học hỏi với nhau hay làm việc với nhau. Nhưng từ bao giờ mà một công cụ lại đi kiểm soát lại chúng ta như vậy. Một ngày hai tư tiếng. Ngủ tám tiếng. Học và làm tám tiếng. Ăn uống, vệ sinh hai tiếng. Còn sáu tiếng. Sáu tiếng này chúng ta đã làm gì? Hầu hết là đắm chìm vào thế giới ảo mà tôi vừa đề cập ở trên. Ủa vậy là hết ngày rồi sao? Sao một ngày trôi qua nhanh dữ vậy? Rồi một ngày trôi qua nhanh thì sao? Một tháng trôi qua nhanh thì sao? Một năm trôi qua nhanh thì sao?… Cả cuộc đời chẳng lẽ chỉ là một cái thoáng qua vậy thôi sao?

Thỉnh thoảng mình mới giật mình. Giật mình mình nhận ra. Nhận ra một điều hết sức vô nghĩa. Thời gian qua mình chẳng nhớ mình đã làm cái quái gì. Rồi mình thấy hụt hẫng. Ờ thì sự việc nó chỉ là thế thôi. Mà gần như mình chẳng thể nào kiểm soát được nó. Mình chẳng thể bào hiểu hoàn toàn về bản thân mình. Mình chẳng thể nào kiểm soát nổi bản thân mình. Và trong lúc đó, thời gian của mình trôi qua thật nhanh trong những mảnh vụn vặt manh mún của cuộc sống. Rồi mình tự hỏi. Rốt cục thì cuộc sống chỉ có thế thôi sao? Mình có ý nghĩa gì? Cuộc sống này có ý nghĩa gì? Mình vẫn đang tìm kiếm. Nhưng trong lúc đó, mình đã lạc mất bản thân mình.

Sau nhà mình có một cây táo dại. Nó đã tồn tại từ hồi mình mới biết nhận thức thế giới này. Nó như là một minh chứng mãnh liệt cho tuổi thơ của mình. Hàng năm, đến mùa đông cây táo rụng hết lá. Để lại một thân mình khẳng khuyu mảnh khảnh của nó trước những cơn ớn lạnh của mùa đông. Qua mùa đông, mùa hè tới với những cơn mưa xuân và tia nắng ấm áp. Vạn vật lại hồi sinh sau một thời gian ngủ yên trong cái buốt giá, lạnh lẽo của đông. Cây táo nhà mình cũng vậy. Dần dần, cái thân cây khẳng khuyu đen xì gầy guộc kia bắt đầu nhô ra một vài mầm xanh sự sống. Đến mùa hè, những bông hoa mới xuất hiện từ mùa xuân đã khi nào biến mất không hay. Để lại những quả là quả trên những cành cây xanh um. Táo nhà mình là táo dại mà. Vậy nên quả táo nhà mình không ngọt như một số giống táo mua ở chợ. Tuy nhiên, nó có một cái vị gì đó. Một cái vị gì đó rất riêng. Mà đến tận sau này mình cũng chả thể tìm lại được. À phải rồi, cây táo này được trồng ở phía trên một thửa ruộng nhỏ gần nhà mình. Thỉnh thoảng vào mùa khô mình cùng lũ trẻ trong xóm hay kéo tới đây đá bóng. Bên cạnh thửa ruộng là một con đường nhỏ. Nhỏ thiệt nhỏ. Hai bên của nó cỏ um tùm. Từ con đường đó nếu đi bộ thẳng là có thể tới được con suối nhỏ quê mình. Con suối được bao quanh bởi những hàng tre dài xanh một màu tinh khiết. Nước suối hồi mình đẻ ra tuy không được trong như thời của ba mẹ mình nữa. Nhưng mỗi khi nhớ lại cái bờ suối đó. Mình lại có một cảm giác bồi hồi lạ lùng.

Bây giờ thì, bờ suối kia đã được mở rộng ra. Hai luỹ tre xanh rì đâu mất. Con đường bế tông thẳng tắp mà mỗi sáng mọi người hay chạy bộ qua chẳng biết lúc nào xuất hiện. Thửa ruộng nho nhỏ cũng đi mất rồi. Thay vào nó là một xưởng sửa chữa ô tô lạ hoắc. Con đường nhỏ nhắn xanh um cũng ra đi. Để lại đó một con đường bê tông bằng phẳng. Cây táo nhà mình (À thật ra cũng chẳng phải táo nhà mình. Thật ra là cây táo nhà bác mình. Chẳng qua nó gần nhà mình hơn nên hồi bé mình lầm tưởng thôi.) đã bị chặt đi mất. Nó bị chặt đi vì một lí lãng xẹt : cần mắc những đường dây điện đi qua chỗ cây táo nên chặt đi cho đỡ vướng. Dù gì nó cũng không có tác dụng gì.

Gần đây, mình quan sát lại gốc cây táo. Thấy một mầm cây cao nhú lên từ gốc cây đã bị chặt. Mấy tuần sau quay lại, mình thấy nó đã trở thành một thân cây mới nhỏ nhắn, xinh đẹp được tôn lên từ cái thân mẹ già cỗi. Mấy hôm sau mình lại thấy cái cây mới mọc từ gốc cũ lên lại bị phá. Mình rất buồn vì điều này. Một nỗi buồn không tên. Một nỗi buồn khó diễn tả. Một nỗi buồn mà mình chẳng thể nói với ai.

Tại sao con người lại vô cảm đến như vậy? Mình tự hỏi. Và mình nhận ra mình thật điên. Chính bản thân mình nhiều lúc còn như vậy thì cớ chi trách người ta. Mà loài người bao gồm những cá thể riêng biệt. Thế nên tư duy, suy nghĩ và hành động của mỗi con người cũng sẽ rất khác biệt. Mà chính bản thân mình còn chưa thay đổi được cái tệ, cái xấu, cái phần con trong con người mình thì nói chi tới việc thay đổi người khác.

Bạn biết gì không? Bây giờ mình nhận ra. Dường như mọi thứ xung quanh mình vẫn vậy. Vẫn như vậy bao nhiêu năm nay thôi đó. Mà chẳng qua là mình không để ý đến chúng thôi. Có chăng là trong bản thân mình đã có nhiều thay đổi. Vậy nên chúng mới thay đổi theo thôi.

“Đừng đi nhanh quá. Nếu không bạn sẽ quên mất con đường mình đã đi.

Đừng thở mạnh quá. Nếu không bạn sẽ quên mất mình đã thở.

Đừng vô cảm quá. Nếu không bạn sẽ quên mất mình là ai.

Hãy đi chậm lại. Để bạn thấy con đường mình đang đi đẹp biết nhường nào.

Hãy thở chậm lại. Để cảm giác sự sống vẫn còn tồn tại.

Hãy sống bằng tất cả những cảm xúc tuyệt vời của bản thân. Để bạn biết rằng chúng ta vẫn còn tồn tại.”

Hôm qua lúc mình nhìn lại gốc cây táo kia. Những mầm non tiếp tục trỗi dậy. Phải chăng là cho dù có bao khó khăn, bao nhiêu sự vùi dập. Táo vẫn vươn mình lên để được sống. Để được thấy cuộc đời. Để được làm chút gì đó có ý nghĩa trong thế giới bao la này. Chẳng phải con người cũng vậy sao?

My diary.

Nhật kí viết những ngày rảnh rồi.

    null
  1. Nhật kí nhày 17 tháng 10 năm 2018.

Tôi nhìn thấy tờ lịch của công ty sơn tặng cho hồi đầu năm ngoái. Nó bị nhăn vài góc, những quyển sách của tôi cũng vậy. Tôi tự hỏi bản thân đã bảo quản không tốt nên chúng mới như vậy sao???

Tôi tiếp tục nhìn quanh phòng mình. Nó có gì nào??? Cái cây móc quần áo bằng inox cũ xờn. Trên nó là đống quần áo treo lơ lửng mà tô không biết đã mặc từ bao giờ. Cạnh nó là cái đệm to bự mà tôi đã dựng đó từ đầu mùa hè để cho giường của mình bớt nóng. Mặc dù mỗi khi trời nắng gắt là căn phòng hấp hơi tạo ra không khí khó chịu bốc lên thì cũng không khác biệt lắm.

Nhìn xuống dưới đất, tôi thấy cái quạt điện cũ kĩ. Nối liền với nó là một ổ dây điện dài. (Dây điện của quạt không đủ dài để cí thể nối được đến chỗ cái giường tôi ngủ.) Nhìn về cuối góc trái của căn phòng từ phía ngoài vào thì thấy một cái tủ gỗ. Nó đã được sử dụng khá lâu rồi. Nhiều mảng của nó đã bị tróc ra. Bên trên nó là một cái lò sưởi và một cái túo thổ cẩm của mẹ tôi. Nhìn xuống ngăn dưới là nhiều loại sách của tôi và mẹ thuộc nhiều thể loại khác nhau. Dưới một ngăn nữa là một chồng vở ghi cũ của tôi dùng từ năm ngoái. Nó cao choáng ngợp tất cả đồ vật có trên tủ. Nép sau nó là ba bức ảnh kỉ niệm của gia đình tôi.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối rất lâu rồi. Trên bầu trời không có mặt trăng hay một vì sao. Có lẽ là góc nhìn của tôi không được tốt hoặc do thời tiết xấu. Bên kia là một toà nha to lớn đang được sửa sang lại. Nó hiện ra một cách rõ ràng ngay ở góc nhìn của tôi. Đâu đó ở góc toà nhà, một vài bóng đèn vẫn còn đang sáng. Chắc là bóng đèn của những người thợ xây tới làm ca đêm đây mà. Tôi tự hỏi làm ca đêm như vậy có cực không, có chán không??? Bởi mỗi khi màn đêm buông xuống. Mỗi con người lại quay trở về tổ ấm của mình. Họ được nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi. 

Không khí lạnh từ ngoài cửa sổ bắt đầu tràn vào căn phòng. Tôi nhận ra quanh mình lâu nay mọi thứ vẫn vậy. Vẫn y nguyên, một màu của sự cũ kĩ. Tôi muốn thay đổi. Thay đổi tất cả mọi thứ. Đầu tiên sẽ là căn phòng này.

 2.

Nhật kí ngày 20 tháng 11 năm 2018.

Hôm nay là quốc tế phụ nữ. Mình chẳng có nhiều điều để nói về  ngày này . Căn bản là mình không có hứng thú. Bởi có quá nhiều việc phải làm, có quá nhiều thứ để quan tâm.

Mình nhận thấy mọi người xung quanh đều không hài lòng với mình vì nhiều lí do khác nhau. Mình tự hỏi tại sao họ phải làm như vậy??? Cuộc sống của mình mỗi ngày trôi qua thật nhanh. Mình thực sự không hình dung ra thời gian qua mình đã làm được những gì. Những mảnh nhỏ vụn vặt của kí ức, đôi lúc, chúng làm mình khó chịu…

Câu truyện mình viết vẫn đang dang dở. Vì chuẩn bị chưa kĩ và viết quá vội vã nên mình đã bị bí. Mình chưa tìm ra lối ra để đi tiếp cho câu truyện này.

Bây giờ là 20:46. Mình tự hỏi mình đang làm gì??? Viết nhật kí. Không hẳn vậy. Mình chỉ muốn xả những cảm xúc tiêu cực ứ đọng lại trong ngày hôm nay ra. Nhưng chẳng có gì thay đổi. Rõ ràng là mình đang có một câu hỏi nào đó muốn giải đáp. Mặc dầu mình cũng chẳng biết câu hỏi đó là gì.

Mai làm gì??? Lại một câu hỏi nữa vang lên trong đầu mình. Mình cũng chẳng biết sẽ làm gì. Nhưng mình biết nó chẳng nư mình mong đợi. Sáng sớm dậy tập thể dục. Ăn sáng xong đi học. Đi học xing về ăn trưa. Ăn xong ngủ trưa. Ngủ trưa xong dậy rửa bát. Rồi lên giường nghịch đoeenj thoại một chút. Tự nhủ thời gian hãy còn dài, chỉ một chút nữa thôi… Ôi chao ! Với một chuý đó hẳn mình đã làm rất nhiều thứ. Nhưng làm gì đây??? Học tiếng anh, viết truyện, dọn dẹp nhà cửa,… thực ra có rất nhiều việc mình phải làm, muốn làm và cần làm. Ưu tiên việc nào trước chính là vấn đề. Mình đã giải trí quá nhiều. Mình đã xoá youtobe hai lần nhưng vẫn tải lại. Kể cả facebook cũng vậy. Mình cần loại bỏ mọi thứ ảnh hưởng tới thời gian của mình trước. Và nếu vậy thì phải làm gì??? Không dùng smartphone trong một tuần. Đó là thứ duy nhất mình nghĩ ra. Tuần sau quay lại.